Kết quả tìm kiếm cho "Thời gian và Sức khỏe"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 14474
Phó chủ tịch Thường trực UBND tỉnh An Giang Nguyễn Thanh Phong yêu cầu các sở, ngành, địa phương tập trung hoàn thành các chỉ tiêu về dữ liệu, căn cước, định danh điện tử và Sổ sức khỏe điện tử; kết quả thực hiện là một căn cứ đánh giá công tác cán bộ quý 3-2026.
Nghiên cứu trên hơn 1.000 bệnh nhân COVID-19 cho thấy SARS-CoV-2 có thể kích hoạt trở lại một số virus tiềm ẩn, qua đó cung cấp thêm manh mối về nguyên nhân hậu COVID-19.
Tin dùng thuốc nam không rõ nguồn gốc thời gian dài, nhiều người gánh chịu hậu quả sức khỏe nghiêm trọng, thậm chí nguy hiểm tính mạng.
Bộ Giáo dục và Đào tạo đề nghị các địa phương bảo đảm các trường phổ thông nội trú được chuẩn bị đồng bộ các điều kiện để đưa vào hoạt động ngay từ năm học 2026-2027.
Bên cạnh chế độ ăn, người bệnh cần duy trì vận động thể chất đều đặn, kiểm soát cân nặng, không hút thuốc và theo dõi huyết áp định kỳ.
Sáu tháng đầu năm 2026, An Giang tập trung xử lý các dự án tồn đọng, kéo dài có nguy cơ gây thất thoát, lãng phí; đến nay, 239 trong tổng số 474 dự án đã được tháo gỡ khó khăn, vướng mắc. Công tác giải phóng mặt bằng phục vụ các công trình APEC cũng có chuyển biến tích cực, với 20 trong 21 dự án đã bàn giao đầy đủ mặt bằng cho nhà thầu.
Thường trực HĐND tỉnh An Giang đề nghị làm rõ phương án sử dụng 226,492 tỷ đồng từ nguồn dự phòng ngân sách năm 2026 để khám sức khỏe định kỳ, sàng lọc miễn phí cho người dân, bảo đảm chương trình thực chất, hiệu quả, tránh hình thức và lãng phí ngân sách.
Chị H.N. Tâm, xã Hòa Điền, tỉnh An Giang hỏi: Anh Nhân và chị Hoa (cùng sinh năm 1990) kết hôn và chung sống với nhau nhiều năm nhưng không có con. Năm 2026, anh Nhân liên hệ với UBND xã nơi vợ chồng anh cư trú để đề nghị làm thủ tục nhận cháu Linh (6 tuổi), là trẻ mồ côi, làm con nuôi. Như vậy, điều kiện để vợ chồng anh Nhân, chị Hoa nhận cháu Linh làm con nuôi như thế nào? Và thời gian giải quyết việc nhận con nuôi là bao lâu?
Loạt trường đại học dự kiến công bố điểm chuẩn từ ngày 9/8, trong đó có Đại học Ngoại thương, Đại học Bách khoa Hà Nội và Đại học Bách khoa TP. Hồ Chí Minh.
Căn nhà của vợ chồng bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang) ngày qua ngày vẫn xoay quanh việc chăm sóc 4 người con mang di chứng chất độc da cam. Những bữa ăn, tắm gội và mọi việc lớn nhỏ của các con đã trở thành công việc quen thuộc của cha mẹ suốt nhiều năm. Khi tuổi đã cao, điều khiến vợ chồng bà Hoàng canh cánh nhất là ngày cha mẹ không còn đủ sức, ai sẽ chăm các con?
Tôi bước vào căn nhà hai gian của bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, ở xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang), nơi bốn người con đã trưởng thành nhưng vẫn cần mẹ chăm sóc từng ngày. Nhà trống trải, ít đồ đạc. Bà Hoàng bảo phải để vậy, bởi các con không nhìn thấy và cũng hay ném đồ. Căn nhà có thể dọn gọn để tránh va đập, nhưng những nhọc nhằn đã chất đầy trong đó thì không dễ vơi đi.
Đã 65 năm kể từ khi chất độc da cam/dioxin được quân đội Mỹ phun rải tại Việt Nam. Bom đạn đã ngừng, nhưng trong nhiều mái nhà ở An Giang, hậu quả của chiến tranh vẫn chưa khép lại. Những người sinh ra sau ngày đất nước hòa bình vẫn mang trên mình những di chứng, bệnh tật. Những người cha, người mẹ bước vào tuổi xế chiều vẫn lặng lẽ chăm con trong cuộc chiến không tiếng súng.